QUA MÙA- Chùm thơ Minh Trí
QUA MÙA
Những con thú hiền lành đi qua mùa
kia suối trăng trong
kia cỏ nõn xanh
mưa cuống lên
chẳng làm ai sợ hãi
vạt đêm gió đầm đìa
Có những chiếc lá non
bật lên từ gốc cây già
có tiếng rụng của bông hoa rữa cánh
có lời nói bồng bột
có tiếng cười tái tê
Mùa trôi qua
giọt rượu đọng thành cốc mẩn mê
mùa trôi qua bằng sự đổi chỗ
của mùa này cho mùa trước
cho bàn chân em bước
xao xác thêm nhiều kỷ niệm tàn phai
Anh không muốn mình làm con thú
bước qua mùa phải xù lên những cái gai.
MẮT XANH NON
Bao nhớ tiếc đeo đẳng mắt xanh
để cả chiều tan thành sương khói
lá đã rơi còn đâu đây tiếng gọi
dai dẳng trước gió mưa
Ta nghe thấy những bước chân xa mãi
người quên ta, ta cũng đi rồi
lá vẫn biết dịu dàng và thắm thiết
chỉ gió mưa làm lạnh lùng lá thôi
Đôi mắt xanh non ngày xưa của ta ơi
và những ánh trăng thắm tươi
như nụ cười xa xôi
nay trốn đâu rồi nhỉ
Đắng chát bây giờ
đã làm lá thôi non
nụ cười bớt rạng rỡ
những khuôn mặt chìm trong góc thời gian
Buổi chiều nao sương khói lan tràn
thương một ánh nhìn thời non trẻ
mắt lá xanh gọi khẽ
người trở về vun cấy hạt thơ ngây.
BỨC TRANH ĐÊM
Trước khung vẽ vòm đêm tím tái
hay ảo ảnh lãng đãng một ngày xa
mảng sơn dầu vón cục góc tối
đắng chát biển khuya
hối lỗi cát mềm
Thầm gọi tên một ngôi sao vừa rụng
vệt màu nhá nhem trên vách thiên hà
còn ánh mắt chứa chan đâu đó
còn những lời độc ác ở quanh ta
Người gắng sống như cây sau bão
vẫn còn đây vài chiếc lá trên cành
thầm đâm búp dưới trời đêm sâu thẳm
thầm một lời thân thiết từ xa xanh
Hoà sắc đêm trộn bao màu kỳ lạ
và ánh trăng le lói thức ngang trời
ai vừa vẽ một cánh buồm rạng sáng
xé đêm tàn rong ruổi ra khơi.
MT