KHUÔNG GIÓ – Chùm thơ Hà Linh
MÙA HOA ĐI
Chợt rực rỡ
chợt hoang vu
giàn hoa giấy đầu hiên rộc gày ngày sang mùa
Những nốt nhạc câm rớt thầm tai đá
vỉa hè
những giọt nước mắt đỏ
không khép được mi cơn gió qua
Gom góp suốt mùa
miền khô từ đâu đó xa
miền không hương miền mượn tên giờ chỉ còn miền không tất cả
mùa hoa đi
ta ở lại cùng cây không trái
cài vào gai nỗi niềm không thể rụng
Lết dưới mưa dầm vết đau mùa đông
cánh hoa dán xuống đường nụ cười bí ẩn
bao giờ có trong tranh Phái, bao giờ câu hát gọi tên?
Xiêu chiều ngày nào em đến liệu có theo mùa?
KHUÔNG GIÓ
Một góc đêm - một khoảng ngày, ta đang trốn hay lạc miền đam mê trái dấu? Laptop thơ - cửa văn thư, hun hút... bài diễn văn ngược cung đàn gió, dòng thời gian phân cực chảy hai đầu
Có thể thoát ra ngoài thế giới hành trang chồng chất những chỉ tiêu định lượng chật chội với số đo hình tượng, có thể chọn đường trên những chuyến xe ca?
Bất chợt hiện vô hình khuông gió, năm dòng thời gian bảy cung bậc lòng ta bỏ ngỏ... ký tự thanh âm hay mắt em hay cánh diều hồn ta bay lạc? giữa hai đầu phách thực miền thanh âm vô cực không gian vô lượng khoảng xa
Trút lên khuông nỗi buồn cất giấu đã lên men, cái nghèo buốt sương đêm góc phố, khát khao cháy lòng vầng trăng ru lửa, giấc mơ xưa nhăn nhúm mặt người. Vắt lên năm dòng sợi tình yêu đứt gãy một thời, mảnh vụn vỡ đêm dài ngày thắc thỏm, tải nốt lặng từ bãi bồi dự cảm, cả màu xanh thôi miên
Phách không vỡ, gió không lặng ở miền quê, nốt đàn thơ triền miên trời ráng đỏ, ký tự thinh không ta bồng bềnh trong trường phi trọng, vịn nốt thời gian nốt không gian ngân lộng, ca từ vớt lên chuỗi gen hy vọng và tình yêu chợt nhú giữa khuông đời
Nước mắt em đâu đó cuối màn trời, nỗi lòng ta đâu đây sau mùa cũ, ta đậu vào vô hình khuông gió mặc phía xa gậy nhạc trưởng đã rơi...
MA TRẬN
Ma trận những mô đun vô giác
cuộc chơi ma thuật bàn tay kiến trúc
thành hiên nhà bế mặt trời trước ngực, hơi ấm trị vì trong góc bình yên
Chợt nham hiểm mảnh lê gô(*) vắng ngây ngô trẻ thơ bày đặt
ma trận cuộc chơi biến chiều ngoay ngoắt
có chiều nào anh ghép với phía em?
Những câu thơ rỉa rơi từ chùm quả lẫn trong đêm
la liệt nồng nàn rơm rạ
la liệt hoang vu sỏi đá
đom đóm vì sao lang thang
ma trận vãi vương cảm nhận dở dang
em làm Tấm vun thành cộng hưởng, đỏ lửa tình yêu tí tách khúc reo ca
Anh - người lớn - trẻ con liều lĩnh cuộc chơi ma trận phong ba
gieo cuộc hẹn vào trời trước bão
cấy hy vọng vào nơi hoang đảo
vùi câu thơ vào cánh đồng cỏ dại
nhốt nỗi đau vào chính tim mình...
Gieo vào đâu hạt giống tự sinh
vụ mùa nào phía trước
gặt hái nào ước được
ma trận ảo chỉ còn em may ra là thực
anh vụng về lắp ghép một nếp nhà
lắp ghép cơn mê
ngái nồng
đợi Tấm
…….
(*) Tên trò chơi ghép hình
HL