Trong không khí những ngày hè tháng 7 với nhiều sự kiện văn hoá thể thao đang diễn ra; Câu lạc bộ Thơ Cung Văn hoá Lao động Hữu nghị Việt Tiệp tổ chức buổi sinh hoạt thường kỳ. Sau đây, Cát Biển xin giới thiệu đến độc giả chùm thơ với tựa đề “Lời trái tim” của một số Hội viên CLB Thơ Việt Tiệp, Hải Phòng.
CHÙM THƠ LỜI TRÁI TIM
Quang Tuyến
LỜI TRÁI TIM
Ngỡ như cỏ mọc bên đời
ngôi sao mờ tận vời vợi xa xăm
nhạt nhoà cát bụi lặng câm
qua muôn con sóng thăng trầm thời gian
nổi trôi mấy thuở hợp tan
sông Hồng mắc cạn nơi ngàn năm sâu
trời xanh một cõi trên đầu
thương em vắt máu làm câu thơ buồn
bằng xương, bằng thịt vùi chôn
phải đâu trứng bọc cội nguồn tổ tiên
trốn tìm giây phút bình yên
còn đau mộng mị trăm miền bão giông
lệ nào đã chảy thành sông
trút thêm muối mặn vào lòng biển khơi
linh hồn phiêu dạt tả tơi
cho ta ru lại bằng lời trái tim
Nguyễn Thanh Thuỷ
THÁNG NĂM HẢI PHÒNG
Về Hải Phòng đi anh
tháng năm rồi phượng rực rỡ bồng bềnh khắp phố
ánh mắt ai vấn vương chùm hoa đỏ
tiếng ve ngân xao xuyến tuổi học trò
về Hải Phòng đi anh
màu hoa phượng vẫn tươi như ngày đó
sóng vẫn như em buồn vui lặng lẽ
vẫn bạc đầu chở nỗi nhớ đầy vơi
về Hải Phòng đi anh
đến thăm người xóm thợ
thấy lam lũ xa rồi, xa mãi
bởi người thợ chắc tay công nghệ cao hiện đại
thành phố hôm nay
dáng rồng bay vươn dậy
những con đường thênh thang
những cao tầng lộng lẫy
những cây cầu mang tầm vóc non sông
những đổi thay tô đậm sắc phượng hồng
đã khơi dậy những công trình ẩn hiện
để anh mơ cùng em
về một thành phố biển
hiện đại văn minh rộn rã sắc mầu
tháng năm Hải Phòng, nỗi nhớ gọi tên nhau.
Nguyễn Cường
BAY LÊN TỪ CÔ ĐƠN
Bay lên từ cô đơn
câu hát gọi hồn lang thang miền hoang dại
hoa cúc vàng
đồng xanh phủ bụi thời gian xa ngái
mụ mị một lần
mụ mị trăm năm
có thể băng qua quảng trường
gào thét giữa đám đông
muôn ngả đường
muôn ngàn khát vọng
có thể khóc cười mặc lòng cho số phận
đung đưa chuông gió bốn mùa
có thể sống giữa cô đơn giữa bể trầm luân
nhưng không thể
không một lần bay thử.
Nguyễn Đình Di
LỜI XƯA
Cuộc bể dâu biến cải đến giật mình
hai mặt đồng tiền chao chát mồ hôi và máu đỏ
vài chục năm qua... thế cuộc xoay vần
xưa có tội, nay có công- vẫn một
khuôn mặt trong gương hình như thân thuộc
na ná ta trên sâu khấu cuộc đời
cái sân khấu quay quay nhanh đến rợn người
có ối kẻ ngửa mặt lên trời mà nhổ bọt
khi con quạ trong lồng bóc lưỡi nhại tiếng người lảnh lót
thì hoạ mi câm bặt có là gì
thật giả đời cứ sấp ngửa trôi đi
hạt bụi đất ngậm ngùi lời xưa dặn
bàn tay chai của cõi người ấm lạnh
gõ gõ vào trang giấy rách ngâm nga
Đinh Thường
ĐÊM HÈ
Giận gì giá rét mùa đông
oi nồng quá gái ghen chồng cay ca
bỏng ran tiếng cuốc bờ xa
đêm hè đã ngắn đứt ra mấy lần.
ru ai ve rả rích ngân
mới vừa chợp mắt đã gần sáng ra
mơn man cơn gió thoảng qua
giật mình tỉnh giấc ngỡ là tay em.
thói đời chốn lạ nhớ quen
đêm hè hao giấc nẫu thèm chốn xưa.
Hoàng Minh Luyện
PHỐ
Phố bắt đầu từ những con đường
chảy ra từ lòng núi
vít cong bốn mùa
hoa trái Núi Đèo ơi
phiên chợ sáng nay
lòng anh chơi vơi
men rượu nồng say
ánh mắt tìm ánh mắt
dốc Hàm Long
ru hồn lữ khách
chiều chiều
chuông đổ ngân nga
thị trấn nhô lên
những mái nhà
tầng cao mái ngói
vầng ngực căng đang thì con gái
dùng dằng anh chẳng muốn xa
Minh Trí
THÀNH PHỐ TRÁI TIM NGƯỜI THỢ
Dường như sau nhiều sóng gió
thành phố âm trầm
mơ ước trước biển Đông
đất thầm gọi nỗi niềm sâu kín
sông nước dâng câu hát Hải Phòng
thành phố trái tim người thợ
đưa thế hệ xanh xa mấy chặng đường dài
cảm nhận rõ tháng năm mất mát
dồn tâm lực cho ngày mai
những đường mới
nhận từ biển suy ngẫm
mong dựng xây dáng vóc Hải Phòng
và tính cách con người Cửa Biển
bạo liệt, tha thiết, thuỷ chung
anh đưa em về Tam Bạc cổ
phố sông ngây thơ e ấp trăng chiều
em có biết hơn trăm năm sông nước
những con thuyền vẫn đợi nói lời yêu.
TVT