Trong không khí trang trọng chào mừng kỷ niệm 81 năm ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929- 28/7/2010), và kỷ niệm 63 năm ngày thương binh liệt sĩ (27/7/1947- 27/7/2010); Cung Văn hoá Lao động Hữu nghị Việt Tiệp tổ chức chương trình Giao lưu thơ nhạc Công nhân. Tới dự có đại diện lãnh đạo Cung Văn hoá LĐ HN Việt Tiệp. Ban chủ nhiệm và Hội viên các Câu lạc bộ: Thơ; Ca nhạc truyền thống; Ca nhạc Hoa biển; Văn nghệ cựu giáo chức; Thể thao dưỡng sinh… Đại diện các cơ quan đoàn thể trong thành phố. Đại diện các Báo, Đài, Nhà Xuất bản Hải Phòng. Đại diện các trang điện tử: lucbat.com, vnweblogs.com, haiphong.net.vn;… Sau bài khai mạc của đồng chí Đỗ Văn Tuấn, Trưởng phòng VHTT; Nhà thơ Minh Trí đã dẫn một chương trình giao lưu thơ nhạc đầm ấm. Sau đây CB xin giới thiệu một chùm thơ của các tác giả tham gia Đêm thơ nhạc Công nhân tới độc giả.
CHÙM THƠ CÔNG NHÂN
Đinh Thường
GẶP LẠI
Thuở sống chết chẳng màng danh lợi
chia đạn
sẻ thuốc
nhường cơm
phần con tem gửi lá thư nhà.
chung lòng
chung khung trời mơ ước
chung tháng ngày bỏng rát buồn vui.
tay bắt mặt mừng ngỡ âm ty trở lại
chuyện thế thời nên nỗi ông tôi
lời thăm nhà gửi hoài còn nhắc mãi
tím tái lòng chiều mưa rượu cồn.
ăm ắp kỷ niệm ùa về trong ký ức
the thắt lòng nhắc đồng đội đã xa xôi
xưa không khóc, bây giờ mới khóc
gặp lại tình nước mắt mặn lên môi.
chén uống chung, chén cho mình cho bạn
chén cho quê hương, chén trả nghĩa cuộc đời
chén cho người sống vẫn còn ra sống
chén cho người xa khuất vẫn chưa nguôi.
tình bịn rịn ánh chiều vương đáy mắt
con tim hồng lại nhen lửa sục sôi
cùng hò hẹn cho ngày mai gặp nữa
không hổ thẹn một thời oanh liệt bạn bè tôi.
Thúy Ngoan
XIN ĐỪNG
Xin anh đừng nhớ làm chi
tuổi xuân đã cạn, tóc thì đã sương
thơ buồn như sợi chỉ vương
em ngồi khâu lại vết thương cuối mùa
bây giờ mặc kệ nắng mưa
ớt cay cũng ngọt, chát chua cũng cười
một lần trầu đã quệt vôi
một con đò vỡ sóng dồi phía sau
người ta một bến còn đau
em mười hai bến sông sâu gãy chèo
bến nào cũng đứt dây neo
cuối chiều buộc chặt bến nghèo vào thơ
Nguyễn Cường
THÀNH PHỐ TRONG TÔI
Thành phố trong tôi
những phố dài nho nhỏ
lô xô mái đỏ
đội thời gian
bến thuyền Tam Bạc
xoay dọc xoay ngang bức vẽ sơn dầu
đi đâu về đâu
cũng một lời hò hẹn
tôi đã quen
tiếng còi tàu phá vỡ giấc ngủ êm
tiếng dây xích thả neo đêm
người thợ vào ca lao xao phố nhỏ
tôi đã quen
mỗi nắng hè ngắm chùm hoa phượng nở
lại nhớ về
thời khói lửa gian lao
tôi cũng đã quen
phố rộng nhà cao từng ngày đổi mới
những con đường đang bắt đầu tắc nghẹt
cùng nhiều bức xúc vây quanh
nhưng hơn mọi thói quen để hoá thành nhịp thở
thành phố trong tôi
lắng đọng giấc mơ đời
mãi mãi xanh màu xanh người thợ
Phạm Thanh Cải
LÁ CỜ TỔ QUỐC ÔM ANH VÀO LÒNG
Tưởng nhớ các đồng đội Nhà giàn DK1 đã hy sinh năm 1998
Nhà giàn giữa biển mênh mông
bỗng trời làm trận bão dông cuối mùa,
sóng cuồng gió giật đung đưa
nước tung dậy biển, táp mưa ngợp trời.
cả nhà có chín con người
trái tim chiến sĩ, tuổi đời trẻ trung.
nắm tay nhau giữa bão bùng
mặc cho sóng gió mịt mùng đêm đen.
nhà giàn nước cuốn xô nghiêng
người ôm thiết bị chung chiêng trên sàn.
sóng tung cao, nước ngập tràn
áo phao, người lính sẵn sàng nối phao.
trong cơn trời biển thét gào
gửi qua sóng điện, lời chào quê hương.
chìm trong dông tố điên cuồng
nhà nghiêng đổ giữa đại dương mịt mờ...
trang nghiêm, trạm trưởng lấy cờ
quấn vào lòng, nói thật to: “Rời nhà!”
phao cứu sinh được bung ra
nhà, người, phút chốc chìm nhoà biển dông...
giữa cơn bão tố bịt bùng
các anh về trọn giữa lòng biển xanh
vì biển đảo, quyết hy sinh
lá cờ Tổ quốc ôm anh vào lòng.
Nguyễn Thị Loan
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Vẫn còn đây lá thư chưa kịp gửi
trong chiếc ba lô ngày ấy anh không về
những dòng chữ tuổi hai mươi
nắng thiêu, gió Lào, cát trắng
giữa cuộc hành quân
tất cả cho ngày chiến thắng
đôi mắt anh rợp bóng hàng tre
con sông xanh tắm mát chiều hè
bát cơm khoai ấm dạ đến trường
con đường đầy hố bom sạt lở
đi bộ suốt đêm vẫn cười hớn hở
đêm trăng tập trận giả trên đồi
anh lại nhó về con đường đất đỏ
rặng phi lao xanh mướt triền đê
cô gái tiễn anh chưa hẹn câu thề
chỉ kịp trao tay vần thơ nhoè lệ
thầm hẹn ngày về
anh ngã xuống như bao đồng đội
trước ngày đất nước rợp cờ hoa
tôi lặng lẽ đặt lá thư ngày ấy
trên mộ người lính trẻ
cỏ hoa tinh khiết vườn đời
anh mãi còn với tuổi hai mươi.
Minh Trí
NƠI TẬN CÙNG THÀNH PHỐ
Nước rút về biển trăm nỗi lo toan
rồi thả ra cơn gió lành xoa dịu bỏng rát
của cát mặn và tóc tôi muối mặn
nơi tận cùng thành phố vào đêm
những ý nghĩ thắp lên ánh đèn
soi bước chân người thợ ra biển
có tấm lưới còn xót con cá nhỏ
đang vẫy vùng trong ý nghĩ của tôi
những chân móng đóng xong rồi
dựng một công trình nơi tận cùng thành phố
nơi cơn gió đầu tiên đi qua vòm sảnh
sẽ nói điều gì khao khát trăng biển ơi.
và ước mơ địa chỉ chốn chân trời
đang dâng lên cánh buồm bé bỏng
và em biết nỗi khó khăn vượt sóng
vẫn âm thầm đứng đợi lúc bình minh
tôi đứng trước biển khơi
đứng trước gian nan
thành phố kia đất đai còn trăn trở
nơi nước rút mang bao nỗi nhớ
tôi nhận ra biển tận cùng những ước mơ.
TCN