TRƯỚC BAN MAI – Chùm thơ Minh Trí
TRƯỚC BAN MAI
Trên trái đất còn nhiều người cô đơn
sương mù sớm mai
là nước mắt cả đêm qua họ khóc
mảnh trăng muộn như con thuyền hờn dỗi
sẽ đưa giấc mơ đi đến đâu
Nơi những mùa trăng không còn trăng nữa
nơi thiên thần cầm trên tay cầu lửa
sáng dần giấc mơ cô đơn
như lời nhắn gửi
Nơi con cú giấu nỗi buồn dưới cánh
đập chập chờn về góc đêm
nấc lên kinh dị khi gặp kẻ ác
trong giấc ngủ khuôn mặt méo mó
tiếng cú quệt vào đêm vết nhọ
Rồi giấc mơ kỳ diệu
nơi đứa bé đã sinh ra
những đứa trẻ tung lên ban mai
ông mặt trời mà chúng vừa tô vẽ
Và thế là bàn tay thơ ấu
lau sạch sương mù thế gian.
BIỂN ĐÊM
Biết nói gì để an ủi tình yêu
khi cảm giác cô đơn ùa về trăng đêm vắng
khi nỗi buồn lẳng lặng gặp mình
Nỗi buồn nói lên điều chưa nghĩ đến
hay những điều đã đi không muốn quay về
Trong cơn mê tiếng ốc biển ngân dài
gọi lời trùng dương xa thẳm
những lá số mơ hồ bay trong cơn mưa
Biết nói gì để an ủi tình yêu
trong mênh mông cách trở
mơ một cánh buồm khao khát ra khơi.
BẾN XANH
Trộn vào giấc ngủ tôi
là âm thanh sông nước
thuở thiếu thời trăng dạt bãi bờ
tôi gánh buồn vui trên con đường cát
đã bao năm qua tuổi thơ
tôi đã xây vô vàn ước muốn
mong cuộc đời đẹp tựa giấc mơ
tôi đã bay như chim qua nhiều con nước
biết tức giận với những thờ ơ
những con đường gian nan
thừa nắng nóng khét tàn
úa vạt cỏ ven đồi gai mộng mị
tôi cất bước con đường lên cơn sốt
vào trưa nào gắt gỏng đá khô
chợt có lúc không may sã cánh
cần bàn tay an ủi bến xanh
tôi vẫn tìm trong ý nghĩ mỗi ngày
qua ban mai ướt át
qua cơn khát đang trưa lặn lội
những vạt đồi thiên thanh
như em tôi cất tiếng gọi trong lành
như bạn tôi hát trên sóng nước
... đi tìm bến xanh.
MT