LÂN TINH – Chùm thơ Minh Trí
LÂN TINH
Vết lân tinh gợi nhớ điều vừa mất
Vết lân tinh gợi thấy điều đang còn
Bước chân thời gian vội vã
Anh ánh miền đất hoang
Chợt vô tình gặp em một phút
Mười năm sau chưa hết bàng hoàng
HẠT CÁT
Nhỏ nhoi khuất nẻo bãi xa
Tháng năm sóng gió thổi qua nước triều
Một đời cát, một đời yêu
Bồi về lòng biển bao nhiêu ân tình
Xa kia cát trắng bình minh
Dấu người mở lối in hình nước non
Xa kia biển động sóng cồn
Miệt mài là cát trong cơn bão lòng
Mai kia về với hư không
Xin làm hạt cát biển Đông lắng chìm.
TRIỀN SÔNG GỌI NGƯỜI
Nỗi uất kết ngủ trong gió lặng
Màu chì khí đất
Hơi sông dâng ngùn ngụt trưa mùa
Đôi bóng người chìm khuất
Vạt đất nâu nâu dáng dấp lành
Đáy chén lạnh
Đôi môi nào thơm cỏ
Đôi môi này gọi gió
Khúc mưa bay
Triền sông còn dáng người u ẩn
Còn mùa đi chưa hẹn mùa về
Nỗi buồn gọi ai.
MT