NGÔI NHÀ PHỐ XƯA – Chùm thơ Minh Trí
NGÔI NHÀ PHỐ XƯA
Khi tôi đi xa
tôi nhìn ngôi nhà mình rõ hơn
đêm ngắm ánh trăng suông
xót xa từng mái phố
bằng lăng ngoài hiên hoa nở
ngác ngơ nụ mềm
Tôi nhìn thấy chân móng
dưới thềm đất ông cha
cùng bức tường mấy đời mốc mác
những linh hồn ở đâu về ngụ
trong mỗi gốc cây già.
Tiếng sóng ngoài sông đêm nay gọi
cho tôi lang bang dạt vào từng bến cá
cho tôi bước lên vỉa hè tuổi thơ
nhấp nha trăng cánh phượng
cho tôi gom vào mỗi chiều phố chợ
tiếng ồn ào muôn phương
Khi tôi ở xa
tôi nhìn tôi rõ hơn
tôi nhìn nhịp tim mình hướng về chốn cũ
đêm nằm mơ thấy gương mặt cha mẹ
Tôi thấy tôi tuổi ấu thơ
vị ngọt còn tan vào từng trang sách
và nỗi buồn thiếu thời
văng vẳng tiếng ai thưa
Tôi cùng bàn chân người miền biển
bước đi từ xa vắng trăng tuổi thơ.
NGÔI NHÀ CỔ VÀ ÁNH TRĂNG ĐÊM RẰM
Những ngọn tháp
dâng lên đêm rằm tháng bảy
lời thỉnh cầu xa xăm
cỗ xe mùa thu thắng vào con ngựa biển
dừng cương trước hiên nhà.
Người con gái hiện ra dịu dàng bên ô cửa
vòm cuốn bí huyền giấc mơ xoan,
có ngọn lửa hồng nhan tri kỷ
có tiếng chuông vọng về từ đáy hồ sương
có những linh hồn chữ
có những tín đồ cầu nguyện trước ánh trăng.
Trên mặt bàn gỗ thông
một trang thơ mười lăm năm mở ngỏ
đôi mắt ngày xưa để lại vết lân tinh
ám ảnh ta ánh trăng phố biển
kể một câu chuyện tình...
Ngôi nhà cổ những ngọn tháp phong sương
lời thỉnh cầu năm xưa
chợt ngân lên
mỗi đêm rằm tháng bảy
và cỗ xe mùa thu trôi về phố biển
mang theo ánh trăng vàng từ xứ sở xa xăm.
MT