TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ ĐẤT VIỆT JSC    Công ty cổ phần tư vấn thiết kế xây dựng Đất Việt - Địa chỉ: 246 Đà Nẵng - Hải Phòng Tel/Fax : 031.3746088 E-mail: datviet@datvietjsc.net.vn minhtri@datvietjsc.net.vn
  Trang chủ
  Giới thiệu
  Tin tức
  Văn nghệ
 
  TRANG THƠ
 
  TRUYỆN NGẮN
 
  Tập san Tin thơ
 
  Sách mới xuất bản
 
  Chuyện làng văn nghệ
 
  Sáng tác của Minh Trí
 
  Lý luận phê bình VH
 
  Tản văn
 
  Tin tức Văn Nghệ
 
  Dư luận
 
  Chuyện Doanh Nhân
 
  Văn học dịch
  Kiến trúc
  Hội , câu lạc bộ
  Quảng cáo
  Thư viện
 
  Liên hệ
CQ Đảng, Nhà nước
Thông tin đại chúng
Các trang web khác
  Thăm dò dư luận
Bạn hay quan tâm đến mục nào trên website ?
Giới thiệu
Tin tức mới
Văn nghệ
Kiến trúc
Hội, câu lạc bộ
  
TỶ GIÁ NGOẠI TỆ
  Số người truy cập
Số người online: 28
Tổng số truy cập: 10922999
 
 

ao nit nguc | áo ngực | áo nịt ngực đồ lót | do lot | bikinis quan ao boi | quần áo bơi | bộ đồ bơi do ngu | đồ ngủ | bộ đồ ngủ | quần áo ngủ dam cong so | đầm công sở dam du tiec | đầm dự tiệc dam thu dong | đầm thu đông chan vay | chân váy ao so mi nu | áo sơ mi nữ ao cuoi, vay cuoi | áo cưới, váy cưới vay lien | váy liền ngoisao | ngoi sao | ngôi sao ngoi sao may man | ngôi sao may mắn ngoisaomayman mua ban | mua bán rao vat | rao vặt dang tin rao vat | đăng tin rao vặt mua ban truc tuyen | mua bán trực tuyến me va be | baby | mẹ và bé me va be | mẹ và bé thoi trang tre em | thời trang trẻ em | quần áo trẻ em thoi trang tre em | thời trang bà bầu thoi trang cong so | thời trang công sở

Văn nghệ >> Tản văn
Về quê - Tản văn của Hoài Hương
Ngọt ngào, ấm áp, đầy ắp cảm xúc tình người, tình đất, tình quê, những món quà tặng mộc mạc chân tình mà thấm đẫm tràn trề như sông nước. “Theo nhau ta thì về, nơi mẹ đưa nôi, nơi sáo diều chơi vơi, có dòng sông bên lở bên bồi… Nơi bền lâu là nơi thâm sâu, thiếu quê hương… ta về đâu…
 

Về quê

 Trời mưa tầm tã, cơn mưa như trận đại hồng thủy biến con đường thành dòng sông… dòng sông loang dầu nhớt rác rến, và hậu cơn mưa con đường- dòng sông giống bức tranh thời đại chiến_ trên đó là cảnh tranh giành hỗn độn để nhúc nhích từng cm, cộng với khói và tiếng gầm gào từ động cơ của các kiểu xe hai bánh, bốn bánh… Quá mệt mỏi bởi một ngày làm việc trong cái hộp khổng lồ mười mấy tầng lầu bít bùng không thấy trời đất, tới giờ được thoát ra lại đụng phải màn chen chúc trên dòng sông- phố. Thôi đành tắt ngang vào cái hộp nhỏ hơn mệnh danh tiệm cà phê dành cho giới “Cổ cồn trắng” tìm chút bình yên. Và bất ngờ… ở cái nơi tưởng chỉ có các giai điệu kiểu “Chat với Mozart” mới được phép, bỗng nghe êm đềm khúc nhạc đồng quê mộc mạc: “Theo anh em thì về… thăm lại miền quê, nơi có một triền đê, có hàng tre ru khi chiều về”*- Về quê- Ca khúc như tiếng gọi trìu mến đánh thức trong tôi một ước muốn. Thật lâu rồi, tôi không về quê, bao lần biện hộ cho mình- công việc- cái lý do mà bất kỳ ai khi muốn từ chối điều gì cũng vịn vào đó để khỏa lấp tất cả.

Về quê… Quê tôi nổ tiếng với mỹ danh “Tây đô”, nơi miền gái đẹp, là đất “gạo trắng nước trong”, có dòng sông Hậu mênh mông đem phù sa phì nhiêu màu mỡ nuôi cả một vùng châu thổ trù phú.

Về quê… Ra khỏi thành phố, chợt như thấy người nhẹ bỗng, quay hết cửa kính xe xuống cho gió lùa vào mát rượi, mùi xăng dầu bụi bặm cuốn xa, không ồn ào chật chội bức bối nơi thành phố. Về quê… một niềm xúc động dâng trào, là con tim nhộn nhạo chộn rộn như trẻ nít lần đầu đi chơi xa.

Về quê… Mùa này quê tôi vào mùa lũ, nước lớn, bầu trời nạng mây xám cứ như chực chờ đổ mưa. Dọc hai bên đường chỉ thấy nước là nước, những cụm lục bình trôi vùn vụt theo dòng nước xiết, thỉng thỏang có mấy đám lẻ loi nhỏ nhoi xóay tròn dùng dằn muốn ở lại, nhưng rồi không cưỡng được với sức nước, cứ trồi hụp mà lao vào trôi đi. Bâng khuâng nghĩ về số phận con người, đâu đó thi nhân cũng hay ví von đời người như cánh lục bình ba chìm bảy nổi chín lênh đênh không bờ bến. Mơ màng với mấy cánh lục bình, chưa kịp nhớ được câu thơ nào của ai, lại như một chuyển cảnh đời sông nước, vài chiếc ghe tam bản trê dòng lững lờ buông câu, phía  trước mui mấy đứa trẻ giỡn chơi tỉnh không như chẳng hề màng tới mối đe dọa ẩn chứa của mênh mông nước. Và có lẽ mỗi mùa lũ là mỗi mùa thử thách để họ lớn lên, luyện rèn một bản lĩnh đối diện với cuộc đời sóng gió, vững vàng trước mọi chông gai, để tồn tại và tiến lên…

Bến bắc Cần Thơ- náo nhiệt xe- người lên xuống, tiếng rao, tiếng mời chào, tiếng nói cười xôn xao cả bến nước như  vẫn thế cả trăm năm trước, giống y hệt những câu chuyện thời khẩn hoang Nam Bộ của nhà văn Sơn Nam, nửa hư nửa thực như cổ tích. Đứng trước mũi phà, nhìn mông lung ra dòng sông Hậu, bình thường đã thấy mênh mông nước, vào mùa lũ dòng sông như rộng thêm nhiều lần, nước chảy như xiết hơn, những cuộn sóng hình như cao hơn, cây cối mờ mờ tít tắp, nhưng dòng sông vẫn mang dáng vẻ hiền hòa, không gợn chút gì đe dọa ai phải sợ. Có lẽ tất cả những dòng sông đất Việt, không riêng gì sông Hậu quê tôi, đều ẩn chứa trong mình sự dịu dàng êm đềm hiền như lời ru, cho bất kỳ người nào cũng có dòng sông trong tim mình để nhớ, để thương, để quay trở về… Ừ! Chỉ mới xa thành phố có tí xíu, mới chạm vào sông quê mà ta đã thành người khác, mơ mộng, đa cảm…

Về quê… Tôi được đón tiếp nồng hậu chân tình, tình cảm người miệt vườn chân quê nhưng ngọt ngào tròn đầy như chính vị ngọt thơm thảo cây trái trong vườn nhà. Tôi cứ muốn chảy nước mắt vì xúc động. Ơ nơi thành phố dường như tôi đã quên cảm giác ấm áp tình người như thế này. Cũng đúng thôi, ngày nào cũng là sự lặp đi lặp lại một nhịp điệu được lập trình sẵn, ngay cả câu chào nhau đầu ngày của đồng nghiệp cũng giống công thức vô cảm, và để bù lấp khỏang trống thiếu thốn tình người thì chỉ biết cắm đầu vào màn hình tìm những quan hệ ảo…

Về quê… nhìn cánh đồng mùa lũ nước tràn bờ, lúa đã được gặt sớm, chỉ còn gốc rạ chĩa đủ hướng dưới dòng nước, vài cụm lúa ma cao ngỏng phất phơ cờ như thách thức , nước tới đâu theo tới đó, sức sống người miền quê y như thế, không có gì làm họ khuất phục được. Lũ con nít trứng gà trứng vịt đứng trên ghe, xuồng đi học tỉnh rụi như chẳng để ý mí nước mấp mé ngập , khi trở về, cởi áo quần ngòai lặn ngụp vứt lên lòng ghe xuồng cá, tôm, cua nhảy lóc chóc, chúng cười vang cả quãng đồng nước. Đọc báo, nghe đài,xem ti vi, thấy hoài những tin trẻ con vùng lũ bị chết vì nước cuốn, nay tim cứ thon thót khi nhìn lũ trẻ vô tư hồn nhiên vui đùa trong dòng nước, có lẽ chúng quá quen và thích thú với cảnh này như trò chơi mùa nước nổi. Tôi lại thầm liên tưởng tới các em bé “cậu ấm cô chiêu” nắng không ưa, mưa không chịu ở thành phố. Chẳng xa mấy tí khoảng cách địa lý nhưng lại thấy vời vợi đến bao tầm. Tương lai… biết đâu chừng lũ trẻ miền quê sông nước này sẽ  cứng cáp hơn người thành phố.

Buổi trưa hừng nắng, một con nắng hiếm hoi vào mùa này khi mà những cơn mưa trắng trời mù đất “ông tha- bà không tha” liên tục trút xuống dâng nước tràn bốn bề, ánh nắng đổ xuống tàn cây tan ra từng mảnh biến thành từng cụm hoa nắng in trên mặt đất ẩm… Tôi tha thẩn ra dòng sông nhỏ, nhánh chính sông mẹ- sông Hậu, ngắm sông mông lung nghĩ vẩn vơ, ô rô, cóc kè, dừa nước lùm xùm xanh rì hai bên bờ. Nghe nói nơi đây ngày xưa mấy  ông giải phóng chủ lực miền phục ở đám lá, đợi bọn “bo bo”, giang thuyền tuần tra của ngụy chạy qua, thụt vài trái B.40, riết rồi chúng sợ bỏ trống cả quãng sông cho mình ra vào tự do. Đâu đó xa xa nghe giọng hò, rồi tiếng nước lõm bõm, tiếng hát gần hơn, môt chiếc xuồng ba lá như chui ra từ đám dừa nước, trên mũi một dáng thôn nữ áo bà ba, nón lá, rất đặc trưng của quê tôi, vừa khua mái chèo vừa hò hát tự nhiên, chiếc xuồng lướt qua, tôi nhận được nụ cười duyên đẹp đến xáo động, và không khỏi buột miệng: “Ồ”- bông điên điển, chiếc xuồng chở đầy thứ bông – rau đặc sản mùa lũ miền sông nước. Bông điên điển  nấu canh chua tôm, bông điên điển làm dưa ăn với cá kho tiêu, bông điên điển ăn sống với mắm kho… Thèm nhiểu nước miếng, ở thành phố làm sao có được để thưởng thức. Nghĩ tới ăn uống, không thể quên chợ nổi ngã bảy Phụng Hiệp, mùa này trên trời, dưới rắn, cơ man là rắn. Từng nghe ngoài Hà Nội có làng Lệ Mật nổi danh “rắn- danh bất hư truyền”, nhưng so với nơi đây không thấm tháp, rắm phải tính bằng “tấn”, chứ không tính “con”, đủ chủng loại, màu sắc, kích cỡ…, ai yếu gan không nên đi chợ này bởi chỉ nhìn đã run cả người. Thịt rắn ở đây dưới bàn tay phù phép của các bậc “dao- thớt” có thể chế thành hàng trăm hương vị khác nhau, đến cả vảy da rắn còn biến thành món “chiên xù dòn” cho dân nhậu lăn lóc quên chết…

Về quê… Sân chim chỉ cách nhà nội tôi mấy vuông đất, một thế giới bay bổng của giai điệu những cư dân bầu trời, nơi bình yên của những tổ ấm xinh xinh ẩn trong lùm cây trái. Chiều về, khi nắng dần tắt hắt màu hồng tím lên mặt nước sông, từng đàn chim  như những mũi tên nhỏ vạch vào khỏang không vệt xiên xiên, rồi vẽ vòng tròn nghiêng dần xuống… và mất hút trong vòm lá, chỉ còn nghe tiếng líu ríu vui tai. “Đất lành chim đậu”, ở nơi này có lẽ không ai có thể nghĩ tới điều ác, mà những kẻ ác cũng dễ thành hiền lương. “Giấc mơ ông lão vườn chim”, lan man nhớ tới tác phẩm của nhà văn Nguyễn Quang Sáng, ngày xửa ngày xưa khi bom đạn Mỹ cày xới vùng đất này, ông lão vườn chim chỉ ước mơ một ngày bình yên không bom đạn khói súng, cho lũ chim bay về làm tổ… Ông lão chủ sân chim cười buồn buồn với tôi khi hỏi ông: “Ông mơ gì?”_ “Cô ơi, tôi chỉ mong người ta tha cho lũ chim, đừng biến chúng thành đặc sản trên đĩa trên bàn, tội lắm”… Thời nay, cái gì cũng trở thành “đặc sản”, đến côn trùng sâu bọ còn được bày lên thành “mỹ vị” nói gì lũ chim chóc non tơ hấp dẫn này. Cảm thông nỗi buồn của ông lão, chia sẻ nỗi lo của ông mỗi chiều ngầm đếm xem có thiếu đàn nào… Nếu như tôi cũng có một giấc mơ_ tôi mơ đem được tiếng hót và những cánh chim trời này về thành phố.

Ngọt ngào, ấm áp, đầy ắp cảm xúc tình người, tình đất, tình quê, những món quà tặng mộc mạc chân tình mà thấm đẫm tràn trề như sông nước. “Theo nhau ta thì về, nơi mẹ đưa nôi, nơi sáo diều chơi vơi, có dòng sông bên lở bên bồi… Nơi bền lâu là nơi thâm sâu, thiếu quê hương… ta về đâu…”*. Giai điệu tha thiết âm vang trong tôi, lời hẹn… Về quê… Về quê…/

 Hoài Hương

  *Trích ca khúc “Về quê” của nhạc sĩ Phó Đức Phương

[ Trở lại ]
  Ý kiến bạn đọc
    Ý kiến bạn đọc
 
Họ và tên:
Email:
Tiêu đề:
OFF Auto Telex VNI VIQR
 TIN NÓNG
Tham quan Hang Tiên Ông
Hoạt động thời gian tới của Hội KTS Hải Phòng
Liên hoan kỷ niệm 30 năm ngày vào trường khóa 88K
DU THUYỀN VỊNH HẠ LONG
Giao lưu thơ nhạc “Ký ức xanh”
Giới thiệu công trình nhà hàng Ngư Trường
Hội nghị BCH mở rộng HH Doanh nhân họ Trần Việt Nam Kv miền Bắc
GIAI ĐIỆU MÙA HÈ
Gặp gỡ giao lưu với haijin Zlatka Timenova
Chiêm bái Chùa Minh Khánh tại tỉnh Hải Dương
Xem toàn bộ    
 
CÔNG TY CỔ PHẦN TƯ VẤN THIẾT KẾ XÂY DỰNG ĐẤT VIỆT
Địa chỉ: 246 - Đã Nẵng - Hải Phòng  *  Tel/Fax : 031. 374 6088  *  E-mail: datviet@datvietjsc.net.vn  -  minhtri@datvietjsc.net.vn
Design by in nhanh văn phòng phẩm Vietranet JSC